Lời bài hát Dương Hồng Loan Duyên phận mở ra một không gian âm nhạc đậm chất trữ tình, nơi những cảm xúc bồi hồi của người con gái về ngưỡng cửa hôn nhân được bộc bạch một cách nhẹ nhàng và đầy tình cảm. Với giai điệu Bolero da diết, ca khúc dệt nên câu chuyện về một mối tình trắc trở cùng những nỗi niềm sâu lắng ẩn chứa trong trái tim người thiếu nữ. Qua giọng hát ngọt ngào, mượt mà của Dương Hồng Loan, từng ca từ như chạm thấu vào nỗi lòng về thân phận “mười hai bến nước”, để lại những kỷ niệm buồn man mác nhưng cũng đầy sự thấu hiểu và sẻ chia.

Lời Bài Hát Dương Hồng Loan Duyên Phận
Phận là con gái chưa một lần yêu ai
Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài
Cảnh nhà neo đơn bầy em chưa lớn
Trĩu đôi vai gánh nhọc nhằn.
Thầy mẹ thương em nhờ tìm người se duyên
Lòng cầu mong em đậu bến cho yên một bóng thuyền
Lứa đôi tình duyên còn chưa lưu luyến
Sợ người ta đến em khóc sau bao lời khuyên.
Điệp khúc:
Chưa yêu lần nào biết ra làm sao
Biết trong tình yêu như thế nào
Sông sâu là bao nào đo được đâu
Lòng người ta ai biết có dài lâu
Qua bao thời gian sống trong bình an
Lỡ yêu người ta gieo trái ngang
Nông sâu tùy sông làm sao mà trông
Chưa đỗ bến biết nơi nào đục trong.
Rồi người ta đến theo họ hàng đôi bên
Một ngày nên duyên một bước em nên người vợ hiền
Bỏ lại sau lưng bầy em ngơ ngác
Đứng trông theo mắt đượm buồn.
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn rưng rưng
Dặn dò con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng
Bước qua dòng sông hỏi từng con sóng
Đời người con gái không muốn yêu ai được không.
Thương em, thương cả đường đi trong nắng chiều làng quê
Thương sao đôi mắt em buồn như nói bao lời để lòng anh xuyến xao
Quê hương như lời mẹ ru đêm trắng thuở nằm nôi
Em ơi, nếu đã thương rồi không dám ngỏ lời
Để em trông đứng trông ngồi
Đã bao đêm rồi, anh nằm nghe tiếng mưa rơi buồn (nghe tiếng mưa buồn rơi)
Liêu xiêu mái tranh, đèn hiu hắt tiếng gió ngoài song
Anh có đòi gì đâu, em lại mơ đến chốn sang giàu
Bỏ người thương để bước qua cầu
Để lòng tan nát buồn khổ cho nhau
Cớ sao bây giờ anh chờ em cuối con đường làng (còn mãi chờ nhau)
Sao không thấy đâu, hoàng hôn đã phủ kín từ lâu
Thôi nhé người tình ơi, cha mẹ em đã tính xa rồi
Đem tình em để gả cho người
Những chiều đưa đón ngày xưa có nhau
Nay chỉ một người đau
Đã bao đêm rồi, anh nằm nghe tiếng mưa rơi buồn (nghe tiếng mưa buồn rơi)
Liêu xiêu mái tranh, đèn hiu hắt tiếng gió ngoài song
Anh có đòi gì đâu, em lại mơ đến chốn sang giàu
Bỏ người thương để bước qua cầu
Để lòng tan nát buồn khổ cho nhau
Cớ sao bây giờ anh chờ em cuối con đường làng (còn mãi chờ nhau)
Sao không thấy đâu, hoàng hôn đã phủ kín từ lâu
Thôi nhé người tình ơi, cha mẹ em đã tính xa rồi
Đem tình em để gả cho người
Những chiều đưa đón ngày xưa có nhau
Nay chỉ một người đau
Em ơi, nơi con đường quê ấy bóng trăng gầy nhớ em
Em ơi, tuy quê mình gian khó vẫn như là trái tim
Bây giờ cách xa biết nẻo nào tìm, lạc lối hai nơi
Em ơi, xin ông trời ban phước mãi cho người dấu yêu
Em ơi, nay duyên mình đã lỡ vẫn mong còn kiếp sau
Ta chờ đón nhau cuối con đường làng
Đẹp mãi duyên đầu
Thương em, thương cả đường đi trong nắng chiều làng quê
Thương sao đôi mắt em buồn như nói bao lời để lòng anh xuyến xao
Quê hương như lời mẹ ru đêm trắng thuở nằm nôi
Em ơi, nếu đã thương rồi, không dám ngỏ lời
Để em trông đứng trông ngồi
MV Bài Hát Dương Hồng Loan Duyên Phận
Hợp Âm Bài Hát Dương Hồng Loan Duyên Phận
Intro: [Em][Bm]–[Am][D][G]–[Em][Bm]–[C][D][Em]–[Am][Em]
(theo phần hòa âm trong trình bày của ca sĩ Như Quỳnh)
1. Phận là con [Em] gái, chưa một lần yêu [Bm] ai
Nhìn về tương [C] lai mà thấy [D] như sông rộng [G] đường dài [Em]
Cảnh nhà neo [Am] đơn, bầy em chưa [Bm] lớn trĩu đôi vai gánh nhọc [Em] nhằn
Thầy mẹ thương [Bm] em nhờ tìm người se [C] duyên
Lòng cầu mong [D] em đậu bến cho yên một [G] bóng thuyền [Em]
Lứa đôi tình [Am] duyên còn chưa lưu [Bm] luyến
Sợ người ta [C] đến em khóc [D] sau bao lời [Em] khuyên.
ĐK:
Chưa [C] yêu lần nào biết [Bm] ra làm sao
Biết [Am] trong tình [D] yêu như thế [G] nào
Sông [Am] sâu là bao nào [Bm] đo được đâu
Lòng người [C] ta ai biết có dài [B7] lâu
Qua [C] bao thời gian sống [Bm] trong bình an
Lỡ [Am] yêu người [D] ta gieo trái [G] ngang
Nông [Am] sâu tùy sông làm [Bm] sao mà trông
Chưa đỗ [C] bến biết [D] nơi nào đục [Em] trong.
2. Rồi người ta [Em] đến theo họ hàng đôi [Bm] bên
Một ngày nên [C] duyên một bước [D] em nên người [G] vợ hiền [Em]
Bỏ lại sau [Am] lưng bầy em ngơ [Bm] ngác đứng trông theo mắt đượm [Em] buồn
Thầy mẹ vui [Bm] hơn mà lệ tràn rưng [C] rưng
Dặn dò con [D] yêu phải sống theo gia đạo [G] bên chồng [Em]
Bước qua dòng [Am] sông hỏi từng con [Bm] sóng
Đời người con [C] gái không muốn [D] yêu ai được [Em] không.
Duyên phận là một trong những nhạc phẩm Bolero tiêu biểu nhất của nhạc sĩ Thái Thịnh, được truyền tải vô cùng thành công qua tiếng hát ngọt ngào, đậm chất miền Tây của ca sĩ Dương Hồng Loan. Bài hát không chỉ là một giai điệu giải trí mà còn là tiếng lòng thổn thức về thân phận người phụ nữ trong xã hội xưa, với những nỗi niềm riêng mang đầy tính tự sự. Đánh giá về tác phẩm, sự kết hợp giữa ca từ giàu hình ảnh của tác giả và chất giọng luyến láy, mượt mà của Dương Hồng Loan đã tạo nên một phiên bản đầy cảm xúc, dễ dàng đi sâu vào lòng người nghe qua nhiều năm tháng. Nếu bạn yêu thích dòng nhạc trữ tình quê hương và muốn tìm thấy sự đồng điệu trong những câu hát đậm chất tình, hãy lắng nghe và cảm nhận vẻ đẹp của ca khúc này.

